Bắt đầu trò chuyện bằng lời khen

Một buổi chiều yên ả, trong lúc dạo quanh hồ bơi trong khuôn viên chung cư, một chị trung tuổi mỉm cười, thốt lên: “Ôi, chiếc váy của cô đẹp quá! Sau đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện, tôi mới biết được chị là người Úc, sống ở Việt Nam đã 15 năm, là chủ một doanh nghiệp đa quốc gia chuyên sản xuất các loại túi xách thời trang từ chất liệu giấy có thể giặt được. Chồng chị vừa mất vì tai nạn giao thông, nên chị đang phải sắp xếp lại cuộc sống cùng các con.
Tôi để ý thấy nhiều người có khả năng gợi một cuộc trò chuyện một cách thật tự nhiên chỉ bằng một lời khen ngợi vu vơ dành cho chiếc váy, kiểu tóc, đôi giày, màu son, nụ cười… mà người kia đang mang. Quả là một cách giao tiếp vừa dễ thương vừa tinh tế!
Hôm nay trong lúc đi thang máy, một chị (tôi đoán là người Mỹ) cũng bảo thích chiếc váy tôi đang mặc. Thật ra tôi cũng thích chiếc váy của chị nhưng ngại ngùng chưa mở lời. Tôi khen cách chị mặc chiếc váy thật sáng tạo. Chị líu lo một lúc về cách mặc váy cho những người có vẻ ngoài đồ sộ. Chuyến thang máy không đủ dài để cuộc trò chuyện tiến xa hơn, nhưng tôi tin một mối nhân duyên đã được gieo và lần sau gặp lại, biết đâu chúng tôi sẽ mời nhau một ly cafe và nhiều câu chuyện thú vị sẽ khởi sinh từ đó.
Vô tình gặp ai đó có thể là ý trời, còn tạo ra sự nối dài cho mối nhân duyên chắc hẳn phải là ý mình.
Đối với văn hoá châu Á, việc bắt chuyện với người lạ theo cách này có vẻ sẽ không dễ dàng, tự nhiên. Nhưng chúng ta có thể áp dụng cách giao tiếp đáng yêu này với những mối nhân duyên cũ như một người bạn lâu ngày không gặp, sẽ khiến câu chuyện sau đó trơn tru hơn. Tuy nhiên, lời khen ấy phải chân thành từ việc bản thân ta có những quan sát ý nhị về người đó, còn khen cho vui miệng tôi gặp qua rất nhiều và không thấy dễ thương cho lắm.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *