Lười phải đi xa

Luoi phai di xa

“Em dạo này rất lười phải đi xa
Chỉ muốn quẩn quanh trong khu vườn (tưởng tượng) của chúng ta và đọc sách
Những tâm tư dày đặc
Có thể làm em bật khóc
Những chuyện châm biếm
Có thể giúp em biết mình cũng có khả năng hài hước ít nhiều
Gấp sách lại
Em viết vài dòng chữ liêu xiêu
Trên quyển sổ ngày xưa anh tặng
Trang cuối đặc chữ rồi
Em chưa biết tính sao!
Những dòng chữ hư hao
Những dòng chữ không cách nào gạch, xóa
Nhắc nhở em nhiều quá
Về anh
May sao mỗi quyển sách là một vết thương lành
Nhắc nhở em rằng mình còn sống
Dù qua rồi thời hoa mộng
Mỗi một bài toán cộng, trừ thôi mà cũng làm sai…
Nhắc nhở em vẫn còn những ngày mai
Em sẽ ngồi đây đọc sách!”