Một điều em rất chắc

nha co hai nguoi

Em vẫn là em của ngày xưa
Vẫn mỗi đêm gối đầu lên bờ vai người, trăn trở
Nhưng nỗi âu lo bây giờ
Không phải chuyện người liệu có yêu em nhiều hơn nữa
Mà là chuyện cái bàn, tủ bếp, chỗ treo tranh
Chuyện bữa cơm cá chiều này có vị hơi tanh
Chuyện bố mẹ ở quê nhà ngóng con ngoài bậu cửa
Người nói em đâu còn nhỏ để mà lần lữa
Hãy làm những điều trong lòng cảm thấy an yên
Em cười, vậy nên em mới chọn cách nằm nghiêng
Để gối đầu lên vai người mỗi tối
Rồi giả vờ bối rối
Khi người giở áo và đặt tay người ở trên lưng.
Người không trả lời, chỉ lặng thinh
Chắc đang nghĩ xem sớm mai sơn mấy ngăn kệ màu gì cho vừa mắt.
Em dù trăn trở lắm điều, lại có một điều rất chắc
Rằng chẳng muốn xa người dẫu một phút một giây.

-Lê Ngọc-