Ngày bình thường an nhiên

Giữa tháng 4 năm 2022, gia đình tôi trải qua một kỳ nghỉ ngắn tại một farmstay ở Hồ Cốc – Hồ Tràm. Farm rộng khoảng 8000m2, ngoài vài căn bungalows còn có nhà sinh hoạt chung, phòng triển lãm tranh, phòng đọc sách, khu vực vẽ tranh bên bờ suối. Trải khắp khuôn viên là những khoảnh vườn xanh mát với nhiều loại thực vật được trồng có chủ ý nhưng trông mộc mạc, tự nhiên.

Anh chủ farmstay đã bắt đầu tập thiền từ cách đây khoảng 20 năm, từng mở một trung tâm thiền tại Saigon, nên ở chỗ của anh, bất cứ nơi đâu, bạn cũng có thể ngồi xuống để thiền. Qua lời anh chia sẻ, tôi hiểu rằng thiền định chẳng qua là cách giữ cho khu rừng tâm trí của chúng ta được yên tĩnh. Là người làm kinh doanh, thiền định giúp cho anh giữ được giá trị cốt lõi của những công việc kinh doanh mình xây dựng, đó là bên cạnh tạo ra lợi nhuận để duy trì kinh doanh, còn phải tạo ra giá trị ý nghĩa cho cộng đồng.

Tôi nhận ra, ngồi xuống để thiền trong một khung thời gian nhất định trong ngày không khó bằng cách thực hành “chánh niệm” giữa cuộc đời đầy xao động vì bất kể làm việc gì, chúng ta cũng đều phải học cách gạt bỏ những huyên náo trong tâm. Khi ngồi thiền, chúng ta tập trung vào chính mình, mở rộng trái tim, mở rộng nhận thức, làm dịu tâm trí, trải nghiệm sự bình yên trong nội tâm. Thực hành chánh niệm, chúng ta sẽ phải chú ý đến suy nghĩ, cảm xúc, hành vi và chuyển động của mình và cả các tác động của mọi người xung quanh.

Trong quyển “Ăn uống chánh niệm – phương pháp ăn uống của thiền sư Thích Nhất Hạnh” của tác giả Rachel Bartholomew, Mandy Pearson đề cập tới khái niệm “chánh niệm”, thật ra cũng chẳng có gì to tát, mà lại vô cùng gần gũi, chính là lắng nghe và đáp ứng lại đúng những nhu cầu riêng biệt của mỗi cơ thể, để từ đó nuôi dưỡng cơ thể khoẻ mạnh và giàu năng lượng sống. Hiểu được điều này, tôi thường dành thời gian cho bản thân: mua hoa về cắm, ủ trà, nấu cơm, thử nghiệm vài công thức mới, đọc sách, xem phim, thi thoảng ra cửa hiệu gần nhà mua ít rau – thịt – cá, chơi đùa với chó mèo,…; không cố gắng tìm kiếm hay sa đà vào các thú vui trên internet, luôn giữ đầu óc tập trung vào từng việc nhỏ, tận hưởng niềm vui cả quá trình thực hiện việc đó chứ không qua loa, kiên nhẫn chờ đợi chứ không hấp tấp.

Ví dụ như trong lúc cắm hoa, tôi có thể bật playlist yêu thích, chìm vào không gian mênh mông của âm nhạc, nâng niu vẻ đẹp của những cành hoa hiện ra trước mắt, thả trôi tâm trí trong một cánh đồng hoa rực rỡ, lắng nghe nhịp đập rộn ràng của trái tim. Sự bình yên quanh quẩn trong căn nhà yêu dấu xoa dịu những thôi thúc nóng nẩy. Trong lúc nấu ăn, tôi ngửi mùi hương của nguyên liệu còn tươi roi rói, nghe tiếng xèo xèo trong chảo lẫn vào tiếng nhạc êm ái, ngắm khói bốc lên ngun ngút, quan sát sự thay đổi về màu sắc và mùi hương khi thức ăn dần chín, tưởng tượng ra cả quá trình sinh trưởng của từng loại nguyên liệu,…

Ngồi bên bàn ăn, tôi không cho phép bản thân xao nhãng với các tin tức từ TV, điện thoại, mà cứ chậm rãi ăn cho thật ngon miệng, trò chuyện với người đang ăn cùng mình. Đôi lúc, hương vị của bữa ăn sẽ đưa tôi về một miền ký ức xa xôi. Tôi nghĩ về cậu em bị ung thư lưỡi, và cảm thấy biết ơn vì tôi vẫn được ăn uống ngon miệng. Trong lúc hiện diện cùng một ai đó, tôi tránh việc sử dụng điện thoại và chú tâm vào câu chuyện của người đối diện, cuả chính tôi, thư giãn trong không gian riêng tư đầy tin tưởng giữa tôi và họ, lưu giữ những ký ức sống động về mùi hương nước hoa vương trên bờ vai người đó, giọng nói vui vẻ hay bất an, đôi mắt tràn đầy tin yêu hay vô cùng trống rỗng.

Một ngày bình thường an nhiên sẽ là một ngày như thế – tôi không đánh rơi bất kỳ khoảnh khắc nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *