Nhật ký những ngày giãn cách

nhật ký những ngày giãn cách

“Trời mưa như trút nước

Cả khu vườn xôn xao

Chồi non vừa mới nhú

Có thể nào lớn không?

Chuỗi ngày buồn mênh mông

Lòng chúng ta thắt lại

Nghĩ mãi về sự sống

Và cái chết (hiển nhiên)

Anh ươm từng hạt giống

Anh bắt từng chú sâu

Anh gieo vào mầm sống

Khát vọng, và ước mong

Những hàng dây giăng đỏ

Ướt đẫm sau trận mưa

Con phố dài nằm đó

Trơ trọi, người lưa thưa

Nếu chúng ta chẳng giữ

Chút hạt mầm niềm tin

Trong khu vườn bé nhỏ

Trái tim dường héo hon

Quả cà chua chín mọng

Trên cành nhẹ đong đưa

Hàng cải kale xanh mướt

Hỏi em có yêu mưa?

Em trả lời rằng: Có!

Yêu nhiều nhiều lắm cơ

Cũng như em yêu nắng

Yêu đời, và yêu anh!

Vài hạt mầm yếu ớt

Ngất lịm bởi dầm mưa

Nhưng chẳng vì lẽ đó

Mà mình lại không ưa?

Cơn mưa không có lỗi

Chỉ là điều tự nhiên

Chuyện xảy ra cũng thế

Đau, buồn rồi sẽ yên.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *