Nỗi buồn nở hoa

Triệu nỗi buồn sẽ đến lúc nở hoa
Nếu em vẫn tha thiết yêu và sống
Có đôi khi, tâm trí mình trống rỗng
Chẳng sao đâu, sông vẫn chảy thôi mà
Gió vẫn thổi, chim chẳng ngừng ríu rít
Lũ dế đều đều gieo nhịp điệu hoan ca
Mỗi chúng ta từ lúc mới sinh ra
Rung động rất người đầu tiên là bật khóc
Mối giao cảm với giống loài mình cũng khởi nguồn từ đó
Người ta biết thương nhau, muốn chở che, và muốn được chở che.

Thu qua, đông đi, xuân đến, lại sang hè
Em trải manh chiếu nằm nghe thinh lặng
Em nằm nghiêng, cho nước mắt tuôn ngang
Học làm người một cách đường hoàng
Biết thổn thức, dấu yêu, khóc bất cứ khi nào muốn khóc
Nước mắt đọng thành sương
Trong khu vườn nỗi buồn rực rỡ!

Có đôi khi, em ước được làm chú chim sâu
Mà đâu biết, chú có khu vườn riêng của chú
Chú vẫn thường lẩm nha lẩm nhẩm…
Chẳng sao đâu mà,
Chẳng sao đâu!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *