Phải mà như vậy…

nha co hai nguoi - le ngoc

Sao em lớn, nỗi buồn cũng lớn
Bài hát ngân hoài chẳng hết câu
Chữ chen mây lẩn quẩn trong đầu
Trời sáng rồi, cửa phòng chưa khép
Anh dỗ hoài chưa chịu ngủ đi
Lẩn vào đâu giữa tiếng rầm rì
Của những mầm xanh non mới nhú?
Phải mà chỉ ôm nhau là đủ
Em sẽ rúc vào anh
An ủi
Chính mình
Rồi sẽ lại hồi sinh
Rồi sẽ biết buồn, đau, và khóc
Như cỏ cây chết rồi lại mọc
Hồn nhiên qua hết quãng tươi xanh
Chẳng bận tâm sự sống mong manh
Cứ sống với những ngày trẻ dại
Cứ trút hết cơn buồn mê mải
Có gì đâu,
Thoáng chốc thôi mà!
Mình rít một hơi dài, thở ra
Nhảy một điệu tango vụng về
Bên đống vỏ chai nằm lăn lóc
Ngủ đến khi Mặt Trời lên nóc
Đời thật quang và mây đã tạnh
Đôi tay mình ướt lạnh vì sương
Kìa nốt trầm còn vương
Trên cây đàn và bài hát anh
Bỏ dở
Mình cất đây, đợi ngày buồn khác

Phải mà như vậy,
Em muốn ôm anh!

-Lê Ngọc-