Viễn cảnh tương lai

22281795_801992279979247_9021791667202847793_n

“Em đứng trong gian bếp của người ta
Có cửa sổ nhìn ra vườn đầy hoa
Mơ màng mơ màng viễn cảnh tương lai
Sáng sáng thức dậy ở một nơi xa
Anh đun nước, pha trà, xem tin tức
Em chậm rãi úp hai gói mì tôm
Một bát thêm rau không nhiều gia vị
Một bát thêm trứng vị thiệt đậm đà
Hạnh phúc không cần kéo dài mãi mãi
Chỉ cần vài phút êm đềm ngắn ngủi
Tiếng người yêu rồn rột hút sợi mì
Mình chẳng cần trò chuyện nhiều làm chi
Cứ lặng yên mà hiểu nhau tường tận
Quanh quẩn bên nhau không điều vướng bận
Bỏ ồn ào vồn vã ở bến xe
Ngửi mùi cỏ cây lùa qua khe cửa
Nằm thả ngửa nghe một bản nhạc jazz
Cả em và anh đều cùng say đắm
Chỉ tay qua ô cửa xinh đang ngắm
Kìa! Cây hồng đầy quả chín anh ơi!
Mình hái đem ra chợ kiếm chút lời
Chứ sáng giờ mình hơi lười biếng quá
Anh choàng tay ôm em cười há há
Mình dọn lên đây ở để biếng lười
Chứ nơi này không phải để bon chen
Em thử nhìn quanh chúng mình mà xem
Ai cũng bị chậm và lười hết á
Đến lượt em đây cười nghiêng cười ngả
Em chịu thua rồi, vậy lười tiếp nha!
Những ngày chây lười ai cũng thiết tha
Sau rất nhiều lần thất bại, ngã đau,
Sau rất nhiều lần cùng nhau cố gắng…”

-Lê Ngọc-