Viết cho một ngày buồn mình giận nhau

nha co hai nguoi - gian nhau

Dạo này Saigon mưa mát quá hen anh!
Vậy mà tần suất cãi nhau của mình tăng theo phút
Anh vô lý hay là em vô lý?
Hay vì thiếu chút thành ý trong từng câu nói mà mình tổn thương nhau?
Em cuộn tròn như một con sâu
Nghe tiếng động anh khẽ lay cành lá
Sợ hãi
Rùng mình
Những dự cảm không đâu…
Trái tim em – mảnh giấy nát nhàu
Những vết sẹo thời gian không thuốc thang nào chữa nổi
Em chẳng cần anh nói rằng xin lỗi
Vì chuyện giữa hai người chẳng bao giờ là lỗi của riêng ai
Em chỉ cần một mảnh vườn vẳng khúc nhạc êm tai
Cho con sâu em nằm yên ngủ
Lặng lẽ cả ngày
Tối ngắm sao trời, tìm uống sương đêm
Em sẽ cất những nỗi niềm riêng
Dưới mặt đất có anh ngày ngày chăm tưới
Mình nhìn vào mắt nhau
Không nói
Thở chậm lại
Bước dịu dàng hơn
Để mỗi lần mưa trút từng cơn
Em không phải bắt đền anh nước mắt.

– Lê Ngọc –