“Xa lòng, cách mặt”

Dạo này vợ chồng tôi ở nhà cùng nhau 24/7. Bình thường chúng tôi cũng ăn cùng, ngủ cùng, làm việc cùng hầu như toàn bộ thời gian của ngày, nhưng gần 3 tháng trôi qua, tất cả những hoạt động đời thường đó đều diễn ra trong không gian duy nhất ngôi nhà yêu dấu. Không có những buổi cafe la cà, không có những chuyến xe rong ruổi, không có những cuộc hẹn công việc với khách hàng. Vậy thì làm sao để không nhìn mặt nhau đến phát chán?

Khi mới rơi vào hoàn cảnh ấy, chúng tôi không tránh khỏi bối rối. Đã có lúc tôi phải hỏi anh: “Anh chán không anh?”, anh gật đầu cười cười: “Ừ, chán chứ!”.

Nói rồi, ngày hôm sau, anh bắt đầu đặt mua hạt giống về trồng cây. Còn tôi thì mỗi ngày đều mở máy tính lên vào một khung giờ nhất định, không học thì viết, cố gắng hoàn thành mấy bản thảo sách còn dang dở; không viết thì xem bài cho học viên lớp “viết trực giác”  (khóa học mà tôi mở từ cuối năm ngoái. Mỗi ngày trôi qua, chúng tôi đều bận rộn với công việc riêng, để giữ cho bản thân không bị ù lì, mệt mỏi, và tạo ra khoảng cách vừa đủ để còn… nhớ nhau.

“VỢ ƠI, ĐEM BÁNH MÌ LÊN SÂN THƯỢNG ĂN TRƯA ĐI!”

xa lòng cách mặt

Như sáng nọ, chồng tôi đang làm vườn, chợt nhớ tới giờ ăn trưa nên nhắn tôi: “Vợ ơi, đem bánh mì lên sân thượng ăn trưa đi!”. Thế là tôi tạm dừng công việc, xuống bếp, làm một khay bánh mì và thịt nguội đem lên sân thượng để hai vợ chồng cùng thưởng thức bữa trưa. Tôi vừa ăn vừa ngắm khu vườn nhỏ, vừa nghe chồng kể chuyện hôm nay anh mới gieo thêm hạt gì, đợi bao lâu nữa thì hạt nảy mầm thành cây con, có chậu cây nào anh vừa bón thêm phân, loại phân anh mới mua là loại gì… Tôi cũng kể anh nghe về tiến triển công việc dạo này, giữa mình và các bạn học viên có gì vui, blah blah blah…

Hôm nọ, anh bảo sẽ cho tôi xem “phép màu”. Tôi nhắm mắt lại để đón chờ điều kỳ diệu thì anh cười: “Không cần nhắm mắt đâu, em! Phép mầu trong cuộc sống bình thường lắm em à”. Thì ra, “phép màu” chính là những hạt giống đang nảy nầm xinh xắn. Anh ươm chúng trong một miếng khăn giấy ẩm từ hôm trước.

Người ta hay dùng từ “phép màu” để chỉ những điều tốt đẹp bỗng dưng xuất hiện ngay trước mắt, chỉ cần xòe tay ra đón lấy. Nhớ lại hồi tôi còn bé, Giáng Sinh hằng năm, mẹ đều bảo: “Con viết điều ước cất vào cái túi hình chiếc giày màu đỏ, để ở đầu giường, đêm Giáng Sinh ông già Noel sẽ đến tặng quà cho con”. Tôi luôn háo hức, viết sẵn điều ước trước Giáng Sinh cả tháng trời, còn tưởng tượng các cách ông già Noel sẽ đến nhà mình tặng quà. “Nhà đâu có ống khói. Ông sẽ trèo qua ban công? Hay ông sẽ đi xuyên tường? Hay chiếc xe tuần lộc sẽ đáp lơ lửng trên không rồi ông bay vào nhà? Bằng một cách nào đó, ông có thể xuất hiện rồi biến mất nhanh chóng để có thể kịp đi trao quà cho tất cả trẻ em trên đời?”,…

Sự tưởng tượng vẩn vơ đó sẽ đến hồi kết vào buổi sáng ngày 25/12, khi tôi mở mắt tìm chiếc túi để tìm quà. Búp bê, quả cầu tuyết, hộp nhạc, kẹo sô cô la… Ước muốn về tất cả những món quà đậm chất phim ảnh đó sinh ra từ những bộ phim tôi được xem về lễ Giáng Sinh, và chúng đến với tôi nhờ sự cố gắng chắt chiu của cha mẹ. Ngày đó, tôi đã tin chúng là “phép màu”. Kể cả lúc bác tôi đọc tấm thiệp tôi khoe “ông già Noel viết cho con”, nói đùa: “Làm gì có ông già Noel, chữ này chữ của mẹ con chứ ai!”, tôi đã khóc tức tưởi và khăng khăng chọn tin vào “phép màu” từ truyền thuyết về ông già Noel, hơn là tin vào hiện thực. Nhờ đó, tôi giữ được những mộng mơ đến tận lúc lớn.

Tới giờ, tôi vẫn ngây thơ tin vào “phép màu”, cứ nghĩ những hạt giống nảy nầm là nhờ sự kỳ diệu của Mẹ thiên nhiên, những cây nấm lớn tướng là nhờ năng lượng tốt, nhưng quên mất rằng chồng tôi phải cất công ươm hạt theo đúng tỉ lệ nước phù hợp để miếng khăn giấy không khô quá cũng không ướt quá, quên luôn anh đã ủ phôi nấm đợi tơ nấm phát triển mất cả tháng trời, quên việc một ngày anh phải xịt nước cho khu vực trồng nấm bao nhiêu lần để giữ môi trường có đủ độ ẩm phù hợp cho những cây nấm lớn lên. Trước đây, tôi còn cho rằng người nào trồng cây giỏi chắc hẳn rất “mát tay” – theo như cách ông bà ta hay nói, nghĩa là bẩm sinh những người năng mang một năng lượng tốt tác động tích cực lên cây cối. Nhưng quan sát cách anh chăm sóc cây cối trong vườn, tôi mới nhận ra, để trồng được cây thì cần phải hiểu về các loại cây, địa lý, ánh sáng, nhiệt độ, lượng nước với từng loại cây, các loại đất, các loại giá thể, phân bón,… Để hiểu tường tận đến như thế, cần có kiến thức, kinh nghiệm, tình yêu bao la và lòng kiên nhẫn.

xa lòng cách mặt

PHÉP MÀU TỪ NỖ LỰC

Đúng là những phép màu trong cuộc sống rất đỗi bình thường, sinh ra từ sự nỗ lực của ai đó, chứ chẳng có gì huyền bí cả. Phép màu trong mắt đứa trẻ mong chờ quà Giáng Sinh từ ông già Noel sinh ra từ sự nỗ lực của cha mẹ đứa trẻ. Phép màu giữa cánh đồng lúa vàng ươm sinh ra từ nỗ lực của những người nông dân chăm chỉ. Phép màu trên bàn ăn sung túc sinh ra từ nỗ lực của người bà, người mẹ vun vén cho căn bếp và người ông, người cha vất vả làm lụng, mưu sinh. Phép màu trong khu vườn xanh mướt sinh ra từ nỗ lực của người ngày ngày chăm nom, bón phân, tưới nước, diệt sâu bọ. Phép màu người nhà bệnh nhân nhận được sau một ca phẫu thuật, một cuộc điều trị kéo dài sinh ra từ nỗ lực của đội ngũ y bác sỹ.

Nói vậy không có nghĩa là người nào mơ mộng quá thì phải ít tin vào phép màu, mà ngược lại, những người sống thực tế có thể tin tưởng rằng, phép mầu là có thật, hoàn toàn do chúng ta tự tạo ra từ những việc làm hết sức bình thường, tùy theo khả năng của mỗi người. Sẽ luôn có ai đó đón lấy “phép màu” mà bạn trao cho họ. Lời nói tích cực và sự quan tâm tận tình chúng ta dành cho người thân yêu bên cạnh mình mỗi ngày cũng chính là một dạng “phép màu”.

Bạn có biết rằng khi chúng ta tương tác với người khác, nếu ta mang tâm trạng tốt, thì cách chúng ta nói năng, cư xử rất dễ chịu; ngược lại, nếu ta căng thẳng, tức giận mà có ai đến gần hỏi han, chúng ta thường đáp lại họ bằng thái độ khó chịu. Do đó, hành động và thái độ khi ta cư xử bên ngoài cũng chỉ là phản ánh thế giới nội tâm của ta. Bên trong mỗi người chính là khoảng không chứa đựng những suy nghĩ, cảm xúc của người đó. Bất kỳ ai cũng sẽ có “vòng tròn” thế giới riêng của họ. Khi hai người ở cạnh nhau sẽ có sự đan xen giữa hai khoảng không này. Đó chính là bầu không khí giữa hai người với nhau. Khi ta ở bên một người cũng giống như bước vào một căn phòng, sẽ cảm nhận được không khí của căn phòng đó nhẹ nhàng hay ngột ngạt.

Từng có những giai đoạn, chúng tôi cãi nhau và tốn thật nhiều nước mắt, thậm chí nói những lời khiến người kia tổn thương chỉ vì chưa biết cách chia sẻ “khoảng không” với nhau. Khi ở bên cạnh nhau, chạm mặt rất thường xuyên nhưng mỗi người không biết cách nuôi dưỡng năng lượng tích cực của bản thân thì sẽ dễ tạo ra bầu không khí chung nghẹt thở. Hay nhiều trường hợp, hai người ngồi đối diện, thậm chí nằm cạnh nhau nhưng dường như khoảng không giữa họ lại quá đỗi mênh mông, thậm chí họ chẳng thực sự nhìn thấy sự hiện diện của nhau.

Điều này khiến tôi nghĩ tới câu: “Xa mặt, cách lòng”. Có thật vậy không, hay do hai người vốn xa lòng nên mới cách mặt? Nếu mỗi người biết cách tự chăm sóc khu vườn tâm hồn của chính mình, những tình cảm đẹp đẽ với người kia cũng sẽ được củng cố. Khi đó, dù hai người có xa mặt, nhưng vẫn không cách lòng. Ngược lại, nếu mỗi người không thể tự bảo vệ lấy khoảng không bên trong mình bằng năng lượng tích cực, thì rất dễ “xa lòng” rồi dẫn đến “cách mặt” – không có nhu cầu hay mong muốn gặp gỡ, san sẻ với người kia.

Cuộc sống của hai vợ chồng tôi những ngày này vô cùng yên ả, tuy mỗi đứa một không gian riêng để làm việc của mình nhưng lòng vẫn hướng về nhau, để thi thoảng trao nhau chút dịu dàng.

Bài đăng trên báo Phụ Nữ số tháng 10/2021

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *